TRÍCH TRUYỆN DÀI TÌNH CẢM
ĐỜI

Đẹp, mẹ Lụa đúng như cái tên được cha mẹ đặt ra khi nàng mới lọt lòng mẹ. Cô gái quê chân lấm tay bùn, được Trời ban cho một sắc đẹp mặn mà. Với cái mũi dọc dừa, đôi mắt bồ câu, chiếc miệng xinh xắn, nàng luôn luôn nở nụ cười làm say đắm lòng người. Dù là gái quê mộc mạc, không son phấn lụa là mà nàng vẫn toát ra một vẻ đẹp lộng lẫy. Đẹp ngày đêm dầm mưa dãi nắng mà làn da vẫn trắng nõn như trứng gà bóc, nhưng cuộc sống của Đẹp quá ư vất vả. Đẹp cặm cụi làm lụng suốt ngày đêm, nàng làm không ngừng tay, thế mà cuộc sống của nàng không thoát khỏi chữ “ nghèo ” luôn luôn rình rập. Từ thuở nhỏ, Đẹp đã sớm mồ côi cha. Mẹ nàng đã làm lụng vất vả mà không đủ cho hai miệng ăn. Khi cha còn sống, Đẹp đã được đi học, nhưng học đến lớp ba, cha nàng chết đi mang theo mộng ước cắp sách đến trường của nàng tan tành theo mây khói... Hằng ngày nhìn theo đám bạn bè cùng trang lứa cắp sách đi học, lòng Đẹp buồn vô hạn... Cô bé đành quay lưng với những mơ ước của tuổi thơ để ra lăn lóc với đời. Đôi bàn tay nhỏ bé của Đẹp đã và đang quen bắt ốc,hái rau để sinh sống. Những năm tháng nhọc nhằn trôi qua một cách chậm rãi và hờ hững đè nặng lên đôi vai nhỏ bé của Đẹp. Ốc cũng hết, lấy đâu mà bắt; rau cũng không kịp sinh sôi nẩy nở làm sao no lòng mẹ con Đẹp, trí óc nàng bắt đầu tính toán trước tuổi:
-Mình phải bươn chải đi làm thuê, làm mướn quanh làng... may ra có chén cơm độn qua ngày!...

Còn cha gót đỏ như son,
Không cha không mẹ như đờn đứt dây”
Ca dao tục ngữ chẳng sai,
Mồ côi cha sớm, đêm ngày nhớ thương...
Cuộc đời cơ cực dầm sương
Tấm thân bầm dập bốn phương dãi dầu...

Bà Năm mẹ của Đẹp sức khỏe ngày một sa sút dần, bà đau ốm liên miên... Nhìn thấy Đẹp sớm vất vả, bà đã phải thốt lên:
-Tội nghiệp con tôi quá! Tôi thật vô tài không đỡ đần gì cho con thơ, mà là một gánh nặng trên đôi vai nhỏ bé của con trẻ!
Nói xong, bà gục đầu khóc nức nở...
Chạy vội đến bên mẹ, Đẹp cố gượng vui để cho mẹ yên tâm:
-Mẹ đừng buồn rầu, lo nghĩ nhiều mà có ảnh hưởng xấu đến sức khỏe!
Cố nuốt nước mắt vào tận tâm can, bà Năm đưa đôi tay gầy gò run run lên vuốt mái tóc mượt mà của Đẹp:
-Con gái của mẹ ngày một đẹp ra, dù đã dầm mưa dãi nắng, làm lụng vất vả suốt ngày. Năm nay con đã mười sáu tuổi, sắp tới tuổi lấy chồng rồi!
E thẹn, đôi má ửng hồng lên, Đẹp thỏ thẻ bên tai mẹ:
-Con không lấy chồng đâu, con thích ở vậy với mẹ, dù cực khổ thế nào cũng có mẹ con với nhau. Con sẽ cố sức làm lụng để lo cho mẹ lúc tuổi già bệnh tật ốm yếu...
Nghe mấy lời hiếu đễ của cô con gái, bà thở dài nói tiếp:
-Cầu trời soi xét cho con tôi! Cầu mong con gặp được một tấm chồng khấm khá cho ấm tấm thân...
Hai mẹ con đang chuyện trò với nhau, bỗng có tiếng gọi trước cửa:
-Đẹp có nhà không? Đào đến thăm bác và Đẹp đây nè!
Mừng rỡ, Đẹp vội vã rời mẹ, nàng chạy vọt ra đón cô bạn thân cùng xóm đã lên Sài Gòn đi ở mướn được mấy năm nay trở về thăm nhà. Hai chị em bạn mừng rỡ tay bắt mặt mừng, chuyện trò rối rít. Đẹp lên tiếng trước:
-Trông Đào đẹp hẳn ra, ở trong mát nên trắng da dài tóc có khác!
Hình ảnh Đào của mấy năm về trước vụt hiện về trong trí óc Đẹp...
...Đào với thân hình khô đét, nước da nàng dễ bắt nắng nên đen đúa vì phải dầm mưa dãi nắng làm lụng cực khổ ở quê nhà. Sen tuy là một cô gái dậy thì, nhưng vì lam lũ cực khổ, không thích hợp với mưa nắng nên choắt lại như một đứa bé hơn mười tuổi... Nay Đào đã lột xác khác hẳn hồi trước...giờ đây với tuổi xuân phơi phới, áo quần đẹp đẽ...không ai còn nhận ra cô gái quê nghèo nàn năm nào... Mãi đắm chìm trong suy tư, Đẹp không trả lời bạn hỏi. Đến khi Đào đập vào vai, Đẹp mới trở về với thực tại...
-Gớm, Đẹp đang mơ mộng anh chàng nào, mà mình hỏi không trả lời thế?
Luống cuống Đẹp chữa thẹn:
-Xin lỗi Đào, mình đang mãi lo nghĩ bệnh tình của mẹ nên không nghe Đào hỏi.
Vừa kéo tay bạn lôi đi, Đào vui vẻ lên tiếng.
-Bệnh tình bác thế nào? Chúng mình vào thăm bác đi. Mình có mua quà biếu bác và Đẹp đây nữa. À! mình vừa hỏi dạo nầy Đẹp làm ăn ra sao?
Cúi mặt buồn rầu Đẹp lên tiếng:
-Đào cứ nhìn vào mình ắt biết được công ăn việc làm, cuộc sinh sống của gia đình mình ra sao thôi!
Ái ngại, Đào nhìn vào bộ áo quần bạc thếch của Đẹp, nàng thở dài thương xót hoàn cảnh nghiệt ngã của bạn giống như mình năm xưa... Để phá tan không khí đè nặng lên hai người, Đào vui vẻ đưa biếu mẹ Đẹp một hộp sữa bò và một gói bánh:
-Thưa Bác, cháu biếu bác lon sữa để bác uống cho khỏe...
Xây qua Đẹp, Đào lấy xấp vải hoa ướm thử vào người Đẹp, buộc miệng khen:
-Nước da của Đẹp trắng nõn, mặc cái áo hoa đỏ nầy vào thì đố ai qua mặt Đẹp được nè!
Bẽn lẽn, Đẹp cúi đầu lí nhí cám ơn bạn...
Chăm chú nhìn Đẹp và Đào, mẹ Đẹp âu yếm lên tiếng:
-Cháu Đào có thể dẫn Đẹp lên Sài Gòn kiếm việc làm được không hả cháu?
Vui vẻ reo lên thành tiếng, Đào đáp lớn:
-Thưa bác, chuyện dễ lắm bác ạ! May ra như cháu, gặp chủ nhà dễ dàng, coi mình như người trong nhà thì cuộc sống cũng dễ thở. Hàng ngày cháu chỉ phải dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, xong việc cháu đi nấu ăn, giặt giũ. Nhà chủ giàu, họ có mướn thêm một người trông em và rửa chén bát. Tất cả chỉ là công việc nội trợ trong nhà của đàn bà mình. Không phải động não, không vất vả, cày sâu cuốc bẫm, lại tránh được dầm mưa dãi nắng, bắt ốc mò tôm như ở quê nhà mình! Cơm ăn áo mặc nhà chủ lo liệu cho mình hết.
Ngừng lại một lát, Đào tiếp lời:
-Áo quần thì mặc không hết, do bà chủ thải ra....
Để phá tan không khí chìm xuống đè nặng mọi người, Đào lên tiếng tiếp:
-Mỗi năm nhà chủ cho hai ba bộ áo quần mới. Sáng sớm chủ cho tiền ăn quà sáng. Mình muốn để dành thì ăn cơm nguội. Tháng lãnh trọn lương không suy suyển. Cũng vì thế Đào mới có tiền gởi về giúp đỡ gia đình. Mẹ con Đẹp im lặng, chăm chú nghe lời nói chuyện của Đào. Mỗi người theo đuổi một ý nghĩ... Đẹp thầm nghĩ:
-Mình ra đi thoát khỏi cảnh dãi dầu mưa gió, tấm thân mình được êm ấm. Hàng ngày cơm áo no đủ lại có tiền gởi về mẹ sinh sống, thuốc men thoải mái, nhưng mẹ ở lại một mình biết trông cậy ai đây?
Thở dài Đẹp nghĩ tiếp:
-Thân mình không kể đến, dù cực nhọc thế nào cũng chịu được. May ra gặp chủ tốt thì an nhàn tấm thân. Nếu gặp phải chủ nhà khắc nghiệt thì sao đây?... Trăm ngàn câu hỏi vây quanh Đẹp với bao lo âu, không lối thoát... Trong khi đó, mẹ Đẹp cũng băn khoăn như mối tơ vò:
-Mình giữ Đẹp ở nhà cũng tội cho con, biết đến bao giờ ngửng mặt lên với thiên hạ. Để con gái lam lũ tội nghiệp cho con trẻ quá! Vì mình không đủ tiền bạc thuốc thang nên cứ đau ốm rề rề. Đẹp làm lụng vất vả cũng không đủ cho hai miệng ăn. Đúng là mình kéo con xuống bùn luôn! Thôi thì để cho con lên Sài Gòn đi làm như Đào may ra thoát khỏi cảnh khổ... Bà Năm thừ người ra nhớ đến câu:
“ Đi cho biết đó biết đây, Ở nhà với mẹ biết ngày nào khôn ” Ở quê nhà, hàng xóm cũng rất thân tình, tối lửa tắt đèn có nhau. Hơn nữa, có đứa cháu gái cạnh nhà có chồng có con nhỏ, nó ở nhà trông con, mình sẽ nhờ nó chạy qua chạy lại cho vui cửa vui nhà. Tối đến, nhờ đứa con lớn của nó sang ngủ với mình cho đỡ quạnh hiu. Là chỗ thâm tình, nó vẫn lui tới thăm viếng mình hoài... Thôi thì dứt khoát lên tiếng cho Đẹp yên tâm ra đi tìm đường sống, may ra...
Suy nghĩ đến đó, mẹ Đẹp âu yếm bảo con:
-Mẹ đã suy nghĩ kỹ rồi! Con nên đi theo Đào lên Sài Gòn tìm đường làm ăn để có tiền cho mẹ thuốc thang. Chứ con ở lại, hai mẹ con dính chùm nhau cùng khổ lại chẳng tính được gì hơn con à! Con ráng chăm chỉ làm ăn vài năm, dành dụm ít tiền có vốn về quê lấy chồng. Hay ở trên đó may ra có ai tử tế bảo bọc cho con thì gá nghĩa phu thê cho ấm tấm thân, cho mẹ ăn miếng trầu là vui rồi!..
Sau hai ngày mẹ con suy tính hơn thiệt... Sáng sớm ngày thứ ba, hai mẹ con Đẹp bùi ngùi gạt lệ chia tay nhau để Đẹp theo Đào lên Sài Gòn kiếm việc làm. Hai mẹ con Đẹp cùng ý nghĩ như nhau:
-Không biết tương lai của Đẹp sẽ về đâu? Có êm chèo mát mái không? Có được số hên như Đào không?...
Đẹp bước lên Sài Gòn với nhiều bỡ ngỡ, xa lạ. Trước mắt nàng là một khung cảnh huy hoàng tráng lệ của Hòn Ngọc Viễn Đông hiện ra... Nhà cửa san sát, phố xá cao chọc trời, chợ búa sầm uất tấp nập, người mua kẻ bán nhộn nhịp... Đường sá chằng chịt tráng nhựa, xe cộ vùn vụt qua lại và rộng rãi không có bùn lầy nước đọng như ở quê nhà. Tất cả như cảnh thần tiên ở hạ giới trong mắt Đẹp. Thật đúng với câu “ Ngựa xe như nước, áo quần như nêm...”
Đào đã tìm cho Đẹp một chân giữ em trong một gia đình giàu có. Hàng ngày, Đẹp có phận sự lo cơm nước và đưa đón hai đứa con lớn của chủ đi học... Xong về nhà chăm sóc một bé gái mới một tuổi. Nàng chăm chút lo cho hai đứa lớn ăn học, bồng ẩm lo cơm cháo, tả sữa cho đứa bé. Công việc nầy đòi hỏi phải có tính kiên nhẫn, chịu đựng, thương trẻ... và Đẹp phải ăn mặc sạch sẽ chỉnh tề để khỏi ảnh hưởng sức khỏe của mấy đứa trẻ.
Vốn tính tình đôn hậu, chịu thương chịu khó, sạch sẽ lại dễ sai bảo, Đẹp được bà chủ vừa ý. Các trẻ được Đẹp tận tình chăm sóc cũng cảm mến nàng. Ông chủ nhà thấy Đẹp hết lòng lo cho đám trẻ chu toàn nên cũng một lòng mến yêu nàng. Hàng tháng Đẹp gởi tiền về quê cho mẹ chi xài... Nàng thở phào nhẹ nhõm tưởng rằng cuộc đời mình sẽ êm xuôi như mặt nước hồ thu... Nàng tự nguyện với lòng:
-Mình ráng chí thú làm ăn, vài ba năm sau dành dụm một ít tiền làm vốn hãy hay. Một dự tính tương lai bày ra với bao hoài bão tươi đẹp...
...Với số vốn dành dụm được mình sẽ sửa sang nhà cửa và mở trước nhà một quầy bánh kẹo, gạo than, củi lửa...những vật dụng cần thiết cho đời sống dân quê.
Mình được gần mẹ già để sớm hôm phụng dưỡng Người trong tuổi già xế bóng... Mình sẽ có chồng, một anh nông dân hiền lành chất phác chí thú làm ăn. Anh ta một lòng lo cho gia đình và rồi một đàn con kháu khỉnh dễ thương sẽ tô điểm cho hạnh phúc gia đình với chồng vợ bà cháu quây quần thương yêu nhau đùm bọc lẫn nhau và sống đời yên vui...
Từ một cô gái quê chân lấm tay bùn, áo quần lem luốt, sau mấy tháng ở trong mát, cơm no áo ấm, Đẹp một ngày một đẹp hẵng ra. Cái nhan sắc Trời cho, cộng thêm với áo quần bà chủ thải ra tô điểm cho nhan sắc của nàng ngày càng rực rỡ. Đẹp như nụ hoa mơn mởn khoe đầy đủ hương sắc tươi thắm dưới ánh nắng ấm. Cái nhan sắc lồ lộ như tượng nữ thần khơi dậy lòng thèm muốn của Tuấn, ông chủ nhà. Tuấn nuốt nước miếng ừng ực che dấu con lợn lòng chực trỗi dậy. Ngoài mặt Tuấn cố làm mặt tỉnh bơ, nhưng trong lòng là cả một bài toán suy tính hơn thiệt.... Tuấn vạch ra bao kế hoạch để chiếm đoạt tấm thân kiều diễm của Đẹp cho thỏa mãn thú tính của mình. Nhìn vào sắc đẹp của Đẹp, Phương Diễm, bà chủ nhà đã lo sợ, bà nhiều lần cảnh cáo chồng:
-Anh liệu thân mình đó nghe! Anh đừng có loạn quạng với người ăn kẻ ở mà chết với em đó! Mỉm cười, Phương Diễm tát yêu chồng nói tiếp:
-Em biết, anh đang nghĩ gì, đừng hòng qua mắt em....
Giật mình tự kiểm điểm hành động thường ngày của mình, Tuấn vuốt ve vợ, cố làm tỉnh, ôn tồn đáp:
-Em đừng nghĩ quấy cho anh. Dưới mắt anh, em là số một, không ai qua mặt được em về tính tình và sắc đẹp. Em lại tháo vát mua bán giỏi giang ai bì với em cho được! Đàn bà con gái học thức có lắm điều kiện, anh không thèm nghĩ đến huống gì là nó. Tuy nó có đẹp đấy, nhưng là hạng thấp hèn, kẻ ăn người ở đâu có xứng đáng với chúng mình!...