TỦI PHẬN - Nguyễn Ninh Thuận


Em biết đời em, bất hạnh nhiều…
Cuộc đời chẳng được trọn vẹn yêu
Dở dang duyên phận, tình đôi lứa,
Khi tuổi đời em, bóng xế chiều….
<!>

Em chỉ duyên hờ của anh thôi
Làm sao dám nghĩ hết cuộc đời.
Bởi bên anh có còn người khác,
Tủi phận duyên hờ mắt lệ rơi…

Thôi thì quên hết đời đen bạc,
Số phận hẩm hiu đành cam chịu.
Bóng lẻ côi đơn, gối chiếc chờ
Giấc mộng ngàn thu giang tay đón…


Nguy ễn Ninh Thuận